Đặt tập nhạc xuống bàn, nhạc sĩ Tùng nói với nhà văn Hoàng Ngọc, giọng xúc động:
- Anh Ngọc ạ! Anh có một bài thơ mà tôi rất thích. Tôi đã phổ nhạc bài thơ đó…
- Anh nói sao? Một bài thơ của tôi được phổ nhạc? Một… bài thơ… của tôi… được phổ nhạc…? Bài thơ nào nhỉ? - Hoàng Ngọc ngạc nhiên quay phắt lại phía nhạc sĩ Tùng - Có khi anh nhầm? Trong đời, tôi chưa bao giờ làm thơ.
Nửa đêm về sáng, trời chuyển mình bức bối. Chị thức giấc vì cảm thấy ngực mình căng tức, rạo rực đến khó thở. Sợ con giật mình, chị rón rén bước ra mở cửa sổ. Đêm cao nguyên vật vã. Bầu trời loang lổ mây, khoảng đen khoảng sáng. Trong đời mình, chưa bao giờ chị khát mưa như lúc này. Chị khát cho mình, khát cho vườn cây với ngàn vạn nụ hoa căng nhức đang héo úa. Chỉ cần một trận mưa thôi là ngày mai những nụ hoa kia sẽ đồng loạt tung cánh trắng, hương thơm bị nén chặt lâu ngày sẽ bung ra ngào ngạt.
Bà lão nghĩ ngợi lầm rầm trong đầu thế rồi nhã nhặn chào ông Hoạch ra về. Vừa đi bà vừa bần thần nghĩ tới thằng cu Hiếu - con của Thảo. Chà, cái thằng hĩm mới kháu làm sao. Chưa đầy nửa tháng mà nó đã xuống sữa. Chân tay bụ bẫm, hồng hào là… Vậy mà bây giờ nó không được người ta công nhận là người. Mai ngày lớn lên nõ sẽ ăn đâu ở đâu? Lại còn con mẹ Thảo nữa chứ. Biết tin này chắc nó phải chết đi được. Bà cứ suy từ mình ra. Khi nghe tin Ngãi, đứa con trai độc nhất của mình hy sinh ở miền Nam, bà đã ốm đau ròng rã ba, bốn năm giời. Đấy là còn không trông thấy mặt nó đấy! Còn xa nó hàng chục năm giời đấy! Huống hồ cái mẹ Thảo, con nó nằm ngay bên cạnh, nó đang sống sờ sờ ra đấy mà lại bảo rằng nó không phải là con người thì mẹ nào mà chịu nổi.
Sáng nay hội trường UBND xã Sơn Đông rất đông người. Họ đang bàn tán đủ thứ chuyện trên đời. Một thanh niên mặc chiếc áo quân phục K72 đã bạc phếch quay sang nói chuyện với mọi người vẻ hiểu biết:
Chị nhìn xuống con đường ra bến sông lẩn khuất giữa hai bờ dâu xanh biếc. Những hạt mưa thu phơi phới bay trên khắp ngàn dâu tít tắp dọc bờ sông thẫm gió. Đã bao nhiêu năm rồi chị vẫn còn nhớ chiều ấy anh rẽ những cành dâu lã chã từ dưới bờ sông đi lên. Không kịp rũ những hạt mưa còn bám đầy trên tóc, anh ào vào nhà ôm chầm lấy chị.
Bố mẹ tôi lấy nhau lúc hai người còn rất trẻ. Mẹ kể: ngày trước, trong đám sinh viên trường Mỹ thuật mẹ chỉ để ý đến bố vì bố có mái tóc rất đẹp. Mối tình của hai người cũng lắm trắc trở. Bà tôi bảo: “Con yêu gì thắng đó! Chân yếu tay mền, rồi cũng khổ thân mày”. Mẹ cười nói với bà: “Con yêu vì anh ấy có mái tóc đẹp. Cái tóc là gốc con người mà mẹ!”. Cả họ ngoại tôi đều bảo mẹ gàn. Riêng bạn bè của mẹ thì khuyên ngăn: “Chẳng lẽ mày yêu hắn chỉ vì mái tóc”. Mẹ triết lý: “Nhưng ít ra cũng còn có cái để yêu”. Lúc chỉ có hai người với nhau mẹ cũng nói thật lòng với bố như thế. Cứ tưởng rằng bố sẽ buồn, nhưng không. Bố còn đùa tếu: “Mái tóc muôn năm”.
Họa hoằn lắm, bác sĩ Minh mới có được một buổi sáng thư thái như sáng nay. Làm ở phòng khám đa khoa bệnh viện tỉnh, công việc của Minh bận tối mắt tối mũi. Dạo này sao bệnh nhân lắm thế. Đủ các loại bệnh trên đời. Có người trông bề ngoài chả có triệu chứng lâm sàng gì, vậy mà lại tâm thần phân liệt.